PVLC Mùa Thường Niên Tuần XXVII Thứ Hai và Lễ Thánh Phanxicô
Assisi 4/10
Bài Ðọc I: (Năm I) Gn 1, 1 - 2, 1. 11
"Ông Giona chỗi dậy lánh xa mặt
Chúa".
Khởi đầu sách Tiên tri Giona.
Có lời phán cùng Giona, con trai
ông Amathi, rằng: "Ngươi hãy chỗi dậy đi sang Ninivê, một thành
rộng lớn, và giảng tại đó, vì tội ác của nó thấu đến Ta".
Giona liền chỗi dậy để trốn sang
Tharsê lánh xa mặt Chúa; ông đi xuống Gioppê, gặp tàu đi sang
Tharsê, ông liền mua vé, xuống tàu đi với hành khách sang
Tharsê, lánh xa mặt Chúa.
Nhưng Chúa khiến trận cuồng
phong thổi trên biển và cơn bão táp dữ dội nổi lên, khiến tàu
lâm nguy sắp chìm. Các thuỷ thủ lo sợ, hành khách cầu khẩn cùng
thần minh của mình. Người ta vứt đồ vật trên tàu xuống biển cho
nhẹ bớt, lúc đó ông Giona xuống lòng tàu nằm ngủ mê mệt. Thuyền
trưởng đến gần ông và hỏi rằng: "Sao ông ngủ mê mệt như vậy? Hãy
chỗi dậy cầu khẩn cùng Thiên Chúa của ông, may ra Thiên Chúa
đoái đến chúng ta và chúng ta khỏi chết".
Ai nấy đều bảo đồng bạn mình
rằng: "Các anh hãy lại đây, chúng ta bắt thăm coi biết tại sao
chúng ta gặp phải tai hoạ này". Rồi họ bắt thăm, thì trúng phải
ông Giona. Họ bảo ông rằng: "Xin ông cho chúng tôi biết vì cớ
nào chúng ta gặp phải tai hoạ này: Ông làm nghề gì? Ở nơi nào?
Ði đâu? Hoặc thuộc dân nào?" Ông trả lời họ rằng: "Tôi là người
Do-thái, tôi kính sợ Thiên Chúa là Chúa Trời, Ðấng tạo thành
biển khơi và lục địa".
Họ khiếp sợ quá sức và hỏi ông
rằng: "Sao ông hành động thế này? (Vì theo lời ông thố lộ, các
hành khách biết ông trốn lánh mặt Chúa). Họ liền hỏi ông rằng:
"Chúng tôi phải đối xử với ông làm sao đây, để biển yên lặng? vì
biển càng động mạnh thêm". Ông bảo họ rằng: "Các ông hãy bắt tôi
vứt xuống biển, thì biển sẽ yên lặng, vì tôi biết tại tôi mà các
ông gặp phải trận bão lớn lao này".
Các thuỷ thủ cố chèo thuyền vào
đất liền, nhưng không sao được, vì biển càng động dữ dội hơn. Họ
kêu cầu cùng Chúa rằng: "Lạy Chúa, chúng tôi xin Chúa vì mạng
sống người này cho chúng tôi khỏi chết. Xin chớ đổ máu vô tội
trên chúng tôi, vì, lạy Chúa, Chúa hành động theo như Chúa
muốn". Rồi họ bắt vứt ông Giona xuống biển, và biển liền hết nổi
sóng. Mọi người rất kính sợ Chúa, họ tế lễ dâng lên Chúa và làm
lời khấn hứa.
Chúa chuẩn bị sẵn một con cá lớn
để nuốt ông Giona, và ông Giona ở trong bụng cá ba ngày ba đêm.
Sau đó, Chúa truyền lệnh cho cá nhả ông Giona vào bờ.
Ðó là lời Chúa.
Ðáp Ca: Gn 2, 2. 3.
4. 5. 8
Ðáp: Lạy Chúa là Thiên Chúa của con, từ vực sâu thẳm,
Chúa đã cứu sống mạng con (c. 7c).
Xướng: 1) Nằm trong bụng cá, ông
Giona thưa cùng Chúa là Thiên Chúa của mình rằng: - Ðáp.
2) Trong cảnh gian truân, con đã
kêu cầu tới Chúa, và Ngài đã nhậm lời con; tự lòng vực sâu âm
phủ, con đã kêu lên, và Ngài đã nghe rõ tiếng con. - Ðáp.
3) Ngài đã ném con xuống vực
sâu, trong lòng biển, các dòng nước đã lôi cuốn thân con, bao
sóng cả ba đào đều lướt chảy trên mình con. - Ðáp.
4) Bấy giờ con tự nhủ: Con đã bị
loại xa khỏi thiên nhan Chúa, nhưng con sẽ còn được xem thấy
thánh điện Ngài. - Ðáp.
5) Khi mà trong người con, linh
hồn tuyệt vọng, bấy giờ con đã nhớ (tới) Chúa. Lời cầu nguyện
của con đã thấu đến tai Ngài, trong nơi thánh điện của Ngài. -
Ðáp.
Alleluia: 1 Sm 3,
9; Ga 6, 69
Alleluia, alleluia! - Lạy Chúa,
xin hãy phán, vì tôi tớ Chúa đang lắng tai nghe; Chúa có lời ban
sự sống đời đời. - Alleluia.
Phúc Âm: Lc 10,
25-37
"Ai là anh em của tôi?"
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo
Thánh Luca.
Khi ấy, có một người thông luật
đúng dậy hỏi thử Chúa Giêsu rằng: "Thưa Thầy, tôi phải làm gì để
được sự sống đời đời?" Người nói với ông: "Trong Lề luật đã chép
như thế nào? Ông đọc thấy gì trong đó?" Ông trả lời: "Ngươi hãy
yêu mến Chúa là Thiên Chúa ngươi hết lòng, hết linh hồn, hết sức
và hết trí khôn ngươi, và hãy thương mến anh em như chính mình".
Chúa Giêsu nói: "Ông trả lời đúng, hãy làm như vậy và ông sẽ
được sống". Nhưng người đó muốn bào chữa mình, nên thưa cùng
Chúa Giêsu rằng: "Nhưng ai là anh em của tôi?"
Chúa Giêsu nói tiếp: "Một người
đi từ Giêrusalem xuống Giêricô, và rơi vào tay bọn cướp; chúng
bóc lột người ấy, đánh nhừ tử rồi bỏ đi, để người ấy nửa sống
nửa chết. Tình cờ một tư tế cũng đi qua đường đó, trông thấy nạn
nhân, ông liền đi qua. Cũng vậy, một trợ tế khi đi đến đó, trông
thấy nạn nhân, cũng đi qua. Nhưng một người xứ Samaria đi đường
đến gần người ấy, trông thấy và động lòng thương. Người đó lại
gần, băng bó những vết thương, xức dầu và rượu, rồi đỡ nạn nhân
lên lừa của mình, đưa về quán trọ săn sóc. Hôm sau, lấy ra hai
quan tiền, ông trao cho ông chủ quán mà bảo rằng: "Ông hãy săn
sóc người ấy, và ngoài ra còn tốn phí hơn bao nhiêu, khi trở về
tôi sẽ trả lại ông".
"Theo ông nghĩ, ai trong ba
người đó là anh em của người bị rơi vào tay bọn cướp?" Người
thông luật trả lời: "Kẻ đã tỏ lòng thương xót với người ấy". Và
Chúa Giêsu bảo ông: "Ông cũng hãy đi và làm như vậy".
Ðó là lời Chúa.

Suy Nghiệm Lời Chúa
Phụng Vụ Lời Chúa cho Thứ Hai
Tuần XXVII Thường Niên hôm nay liên quan đến sự sống đời đời là
những gì bất khả phân ly với tính chất đại đồng của tình yêu
thương nhau.
Thật vậy, vấn đề được đặt ra
trong bài Phúc Âm hôm nay từ "một người thông luật đứng dạy
hỏi Chúa Giêsu rằng: 'Thưa Thầy, tôi phải làm gì để được sự sống
đời đời?'", đã được Người trực tiếp khẳng định "Ông
trả lời đúng, hãy làm như vậy và ông sẽ được sống", ở
chỗ, đúng như câu trả lời của chính nhân vật ấy: "Hãy yêu mến
Chúa là Thiên Chúa ngươi hết lòng, hết linh hồn, hết sức và hết
trí khôn ngươi, và hãy thương mến anh em như chính mình".
Nghĩa là muốn được sống đời đời
thì phải mến Chúa hết mình và yêu người như chính bản
thân mình. "Nhưng người đó muốn bào chữa mình, nên thưa cùng
Chúa Giêsu rằng: 'Nhưng ai là anh em của tôi?'". Tại sao "người
đó muốn bào chữa mình" bằng câu hỏi tiếp theo "ai là anh
em của tôi?" Phải chăng vì nhân vật này khó có thể yêu
thương bất cứ ai, cùng lắm chỉ yêu thương những ai là ruột thịt
của mình, những ai mình thích và những ai thích mình, về phe
mình, tức là còn đầy khuynh hướng kỳ thị, còn đầy những thành
kiến trong đầu, còn đầy ác cảm với tha nhân v.v.?
Có thể là thế. Bởi vậy, Chúa
Giêsu đã phải sử dụng một dụ ngôn để cho nhân vật ấy biết "ai
là anh em của tôi?", nhờ đó mà noi gương bắt chước: "đi
và làm như vậy", sau khi nhân vật này đã nhận xét rất đúng
theo câu hỏi Chúa Giêsu đặt ra để kết thúc dụ ngôn của Người: "'Theo
ông nghĩ, ai trong ba người đó là anh em của người bị rơi vào
tay bọn cướp?' Người thông luật trả lời: 'Kẻ đã tỏ lòng thương
xót với người ấy'".
Vậy "Kẻ đã tỏ lòng thương xót
với người ấy" là ai và "người ấy" là người nào? Nếu
không phải "người ấy" là "Một người đi từ Giêrusalem
xuống Giêricô, và rơi vào tay bọn cướp; chúng bóc lột người ấy,
đánh nhừ tử rồi bỏ đi, để người ấy nửa sống nửa chết".
Và "Kẻ đã tỏ lòng thương xót
với người ấy" là ai - theo nhân vật thông luật trả lời
thì không phải là "một tư tế cũng đi qua đường đó, trông thấy
nạn nhân, ông liền đi qua. Cũng vậy, một trợ tế khi đi đến đó,
trông thấy nạn nhân, cũng đi qua", mà là "một người xứ
Samaria đi đường đến gần người ấy, trông thấy và động lòng
thương. Người đó lại gần, băng bó những vết thương, xức dầu và
rượu, rồi đỡ nạn nhân lên lừa của mình, đưa về quán trọ săn sóc.
Hôm sau, lấy ra hai quan tiền, ông trao cho ông chủ quán mà bảo
rằng: 'Ông hãy săn sóc người ấy, và ngoài ra còn tốn phí hơn bao
nhiêu, khi trở về tôi sẽ trả lại ông'".
Vấn nạn của nhân vật thông
luật "ai là anh em của tôi", theo dụ ngôn của bài Phúc Âm
hôm nay, không được Chúa Giêsu trả lời đó chính là nạn nhân bị
rơi vào tay bọn cướp, mà vấn đề hoàn toàn ngược hẳn lại "ai
là anh em của người bị rơi vào tay bọn cướp".
Có nghĩa là, theo kinh nghiệm
sống đạo và giao tiếp, bao lâu chúng ta còn đặt vấn đề "ai là
anh em của tôi?" là chúng ta còn khuynh hướng kỳ thị, còn kẻ
thù, thậm chí là chính những người ruột thịt của chúng ta, bởi
chúng ta còn muốn chọn lựa anh em theo ý nghĩ, ý thích và ý muốn
tự nhiên thiên lệch đầy vị kỷ của mình, và vì thế chúng ta vẫn
còn gặp rất nhiều kẻ thù, rất nhiều đối phương, bất kể người ấy
là ai, là thân nhân, ân nhân, thân hữu của mình một thời v.v.
Ngược lại, nếu chúng ta coi mình
là anh em của mọi người thì sẽ chẳng bao giờ còn kẻ thù, còn đối
phương, còn tranh giành, còn ghen ghét, còn đố kỵ v.v. Chúng ta
sẽ như Chúa Kitô đến không phải để được phục vụ mà là phục vụ
(xem Mathêu 20:28), sống hòa đồng với mọi người, tiến đến với
mọi người, bất kỳ ai, nhất là những con người thấp hèn bé mọn
bần cùng khốn khổ trong xã hội, hơn là chờ mọi người đến với
mình, hơn là quen thân gắn bó với thành phần giầu sang quyền quí
thế lực v.v.
Ở trong Bài Đọc 1 hôm nay, tiên
tri Giona đóng 2 vai một lúc, vừa là nạn nhân vừa là cứu nhân,
như hai vai chính trong bài Phúc Âm hôm nay, nạn nhân nằm đường
và cứu nhân Samaritanô nhân lành. Vị tiên tri Giona này đóng vai
nạn nhân ở chỗ: "trốn sang Tharsê lánh xa mặt Chúa... (và) xuống
lòng tàu nằm ngủ mê mệt", đồng thời vị tiên tri nạn nhân này
cũng đóng vai cứu nhân: "Các ông hãy bắt tôi vứt xuống biển,
thì biển sẽ yên lặng, vì tôi biết tại tôi mà các ông gặp phải
trận bão lớn lao này". Tuy vị tiên tri này sẵn sàng hy sinh
cho những người vô tội đang gặp nguy tử chỉ vì hậu quả gây ra
bởi lầm lỗi của mình, người ta vẫn không nỡ đối xử với phạm nhân
như phạm nhân nhận tội và đáng phạt, cho tới khi bất đắc dĩ họ
mới đành phải làm một cách tin tưởng:
"Các thuỷ thủ cố chèo thuyền
vào đất liền, nhưng không sao được, vì biển càng động dữ dội
hơn. Họ kêu cầu cùng Chúa rằng: 'Lạy Chúa, chúng tôi xin Chúa vì
mạng sống người này cho chúng tôi khỏi chết. Xin chớ đổ máu vô
tội trên chúng tôi, vì, lạy Chúa, Chúa hành động theo như Chúa
muốn'. Rồi họ bắt vứt ông Giona xuống biển, và biển liền hết nổi
sóng. Mọi người rất kính sợ Chúa, họ tế lễ dâng lên Chúa và làm
lời khấn hứa".
Về phần mình, Thiên Chúa muốn
lợi dụng chính phạm nhân Giona để tỏ mình ra cho chẳng những dân
ngoại là đám thủy thủ vứt phạm nhân Giona xuống biển mà nhất là
còn cho cả chính đương sự Giona nữa, ở chỗ "Chúa chuẩn bị sẵn
một con cá lớn để nuốt ông Giona, và ông Giona ở trong bụng cá
ba ngày ba đêm. Sau đó, Chúa truyền lệnh cho cá nhả ông Giona
vào bờ", và chính vì thế mà vị tiên tri dám trốn lánh thi
hành lệnh truyền của Chúa trong sứ vụ đến rao giảng thống hối
cho dân Thành Ninive, đám dân thuộc đế quốc Assyria vốn thù địch
với dân Do Thái, bắt dân Do Thái đi đầy, đã nhận biết Ngài ngay
trong bụng cá, như chính vị tiên tri đã thân thưa cùng Chúa ở
Bài Đáp Ca hôm nay:
2) Trong cảnh gian truân, con đã
kêu cầu tới Chúa, và Ngài đã nhậm lời con; tự lòng vực sâu âm
phủ, con đã kêu lên, và Ngài đã nghe rõ tiếng con.
3) Ngài đã ném con xuống vực
sâu, trong lòng biển, các dòng nước đã lôi cuốn thân con, bao
sóng cả ba đào đều lướt chảy trên mình con.
4) Bấy giờ con tự nhủ: Con đã bị
loại xa khỏi thiên nhan Chúa, nhưng con sẽ còn được xem thấy
thánh điện Ngài.
5) Khi mà trong người con, linh
hồn tuyệt vọng, bấy giờ con đã nhớ (tới) Chúa. Lời cầu nguyện
của con đã thấu đến tai Ngài, trong nơi thánh điện của Ngài.
Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL. Nếu có thể xin nghe chia sẻ theo cảm hứng hơn là đọc
lại bài chia sẻ trên
Thu.2.XXVII.TN.mp3
Ngày 04 tháng 10
Thánh Phan-xi-cô
Át-xi-di
lễ nhớ bắt buộc

Thánh nhân sinh
năm 1182, tại Át-xi-di. Từ ngày trở lại, gặp Chúa Ki-tô ở nhà
thờ thánh Đa-mi-a-nô cho tới ngày từ trần ở Poóc-ti-un-cu-la
(năm 1226), thánh nhân -con người được mệnh danh là Người Nghèo
thành Át-xi-di- cùng với các anh em tu sĩ của mình sống nghèo
khó, rảo khắp nơi loan báo tình yêu của Thiên Chúa. Người cũng
đã đặt nền tảng cho ngành nữ đan sĩ của Dòng và huynh đoàn giáo
dân hãm mình. Người còn tha thiết với việc giảng thuyết cho
những người chưa tin. Suốt đời, thánh nhân không có bận tâm nào
khác ngoài mối bận tâm theo Đức Giê-su trong tinh thần vui tươi,
đơn sơ, tha thiết phục vụ Hội Thánh và dịu dàng yêu thương mọi
người.
Bài Ðọc I: Gl 6,
14-18
"Nhờ cây Thập giá mà thế gian đã
chịu đóng đinh cho tôi, và tôi cho thế gian".
Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ
gửi tín hữu Galata.
Anh em thân mến, phần tôi, ước
gì tôi đừng khoe mình về một điều gì khác, ngoại trừ về thập giá
Ðức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta. Nhờ cây thập giá mà thế gian đã
chịu đóng đinh cho tôi, và tôi cho thế gian. Vì chưng trong Ðức
Kitô có cắt bì hay không cũng chẳng có giá trị gì, điều quan
trọng là trở nên một tạo vật mới. Nguyện chúc bình an và lòng
thương xót đối với những ai rập theo quy tắc đó, và cho cả
Israel của Thiên Chúa nữa. Từ nay trở đi, ước gì không ai làm
phiền tôi nữa, vì tôi mang trong mình tôi dấu thánh của Chúa
Giêsu. Anh em thân mến, nguyện ân sủng của Ðức Giêsu Kitô, Chúa
chúng ta, ở cùng anh em. Amen.
Ðó là lời Chúa.
Ðáp Ca: Tv 15, 1-2a
và 5. 7-8. 9-10. 11
Ðáp: Lạy Chúa, Chúa là phần gia nghiệp của con (c.
5a).
Hoặc đọc: Alleluia.
Xướng: 1) Xin bảo toàn con, lạy
Chúa, vì con tìm nương tựa Chúa, con thưa cùng Chúa: "Ngài là
chúa tể con, Chúa là phần gia nghiệp và phần chén của con, chính
Ngài nắm giữ vận mạng của con". - Ðáp.
2) Con chúc tụng Chúa vì đã ban
cho con lời khuyên bảo, đó là điều lòng con tự nhủ, cả những lúc
đêm khuya. Con luôn luôn đặt Chúa ở trước mặt con, vì Chúa ngự
bên hữu con, con sẽ không nao núng. - Ðáp.
3) Chúa sẽ chỉ cho con biết
đường lối trường sinh, sự no đầy hoan hỉ ở trước thiên nhan, sự
khoái lạc bên tay hữu Chúa tới muôn muôn đời! - Ðáp.
Alleluia: x. Mt 11,
25
Alleluia, alleluia! - Lạy Cha là
Chúa trời đất, chúc tụng Cha, vì Cha đã mạc khải các mầu nhiệm
nước trời cho những kẻ bé mọn. - Alleluia.
Phúc Âm: Mt 11,
25-30
"Chúa đã giấu các điều ấy cùng
kẻ khôn ngoan thông thái, và đã tỏ bày ra cho những kẻ bé mọn".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo
Thánh Matthêu.
Khi ấy, Chúa Giêsu lên tiếng nói
rằng: "Lạy Cha là Chúa trời đất, Con xưng tụng Cha, vì Cha đã
giấu không cho những người hiền triết và khôn ngoan biết những
điều ấy, mà lại mạc khải cho những kẻ bé mọn. Vâng, lạy Cha, vì
ý Cha muốn như vậy.
"Mọi sự đã được Cha Ta trao phó
cho Ta. Và không ai biết Con, trừ ra Cha. Và cũng không ai biết
Cha, trừ ra Con và kẻ Con muốn mạc khải cho.
"Tất cả hãy đến với Ta, hỡi
những ai khó nhọc và gánh nặng, Ta sẽ nâng đỡ bổ sức cho các
ngươi. Hãy mang lấy ách của Ta và hãy học cùng Ta, vì Ta dịu
hiền và khiêm nhượng trong lòng, và tâm hồn các ngươi sẽ gặp
được bình an. Vì ách của Ta thì êm ái và gánh của Ta thì nhẹ
nhàng".
Ðó là lời Chúa.
Chúng ta phải đơn
sơ, khiêm tốn và trong sạch
Trích thư của
thánh Phan-xi-cô Át-xi-di gửi cho mọi tín hữu.
Chúa Cha cao cả
trên trời đã sai tổng lãnh thiên thần Gáp-ri-en báo tin cho Đức
Trinh Nữ Ma-ri-a thánh thiện và vinh hiển biết rằng Ngôi Lời rất
đáng kính, thánh thiện và vinh hiển sẽ từ trời mà đến. Và từ
cung lòng Đức Trinh Nữ, Ngôi Lời đã nhận lấy xác phàm hèn yếu
của loài người chúng ta. Tuy rất mực giàu sang, nhưng chính
Người đã muốn cùng với người mẹ diễm phúc của mình chọn nếp sống
nghèo khó. Khi sắp chịu khổ hình, Người đã cử hành lễ Vượt Qua
với các môn đệ. Sau đó, Người đã cầu nguyện với Chúa Cha rằng : Lạy
Cha, nếu có thể được, xin cất chén này khỏi con.
Tuy nhiên, Người
đặt ý mình trong ý Chúa Cha. Và ý Chúa Cha là người Con diễm
phúc và vinh hiển mà Chúa Cha đã ban cho chúng ta và đã được
sinh ra cho chúng ta, sẽ phải đổ máu mình ra để dâng hiến chính
bản thân làm lễ vật hy sinh trên bàn thờ thập giá. Chúa Con làm
như vậy không phải vì bản thân, bởi lẽ chính nhờ Người mà vạn
vật được tạo thành, nhưng là vì tội lỗi chúng ta. Người nêu
gương cho chúng ta, để chúng ta dõi bước theo Người. Chúa Cha
muốn tất cả chúng ta được cứu độ nhờ Chúa Con, và đón nhận con
của Người với tâm hồn trong trắng và thân xác thanh sạch.
Ôi hạnh phúc và
đáng chúc phúc biết bao, những ai yêu mến Chúa và làm những gì
chính Chúa dạy bảo trong Tin Mừng : Ngươi phải yêu mến Đức
Chúa, Thiên Chúa của ngươi, hết lòng, hết linh hồn... và yêu
người thân cận như chính mình ! Vì vậy chúng ta hãy đem lòng
thanh trí sạch mà yêu mến Thiên Chúa và thờ phượng Người, bởi lẽ
đó chính là điều Người khao khát hơn cả khi nói : Những người
thờ phượng đích thực sẽ thờ phượng Chúa Cha trong thần khí và sự
thật. Quả thế, mọi kẻ thờ phượng Chúa Cha thì phải thờ
phượng Người trong thần khí và sự thật. Và ngày đêm chúng ta hãy
ngợi khen và cầu khẩn Người rằng : Lạy Cha chúng con là Đấng
ngự trên trời, vì chúng ta phải cầu nguyện luôn, không được
nản chí.
Hơn nữa, chúng
ta hãy sinh hoa quả xứng với lòng sám hối. Hãy yêu tha nhân như
chính mình. Hãy có lòng bác ái và khiêm nhường. Hãy làm phúc bố
thí, vì của bố thí thanh tẩy linh hồn khỏi những vết nhơ tội
lỗi. Thật vậy, con người mất hết mọi sự khi phải để lại ở đời
này, nhưng lại mang theo mình công phúc do đức ái và các của bố
thí. Vì những việc đó, họ sẽ được Chúa ân thưởng và trả công
xứng đáng.
Chúng ta không
nên khôn ngoan và khéo léo theo kiểu người đời, nhưng đúng hơn
phải đơn sơ khiêm tốn và trong sạch. Đừng bao giờ muốn mình hơn
người khác, nhưng đúng hơn, vì Thiên Chúa, chúng ta phải là
những tôi tớ phục vụ mọi người. Hết thảy những ai làm như vậy và
kiên vững đến cùng, thì Thần Khí Chúa sẽ ngự trên họ và cư ngụ
trong họ. Họ sẽ là con cái Cha trên trời, vì thi hành công việc
của Người. Họ là bạn đời, là anh em, là những người mẹ của Đức
Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta.
Xướng đápMt 5,3-4.6
XPhúc thay ai có tâm hồn nghèo khó,
vì Nước Trời là của họ.
ĐPhúc thay ai hiền lành, vì họ sẽ
được Đất Hứa làm gia nghiệp.
XPhúc thay ai khát khao nên người
công chính, vì họ sẽ được Thiên Chúa cho thoả lòng.
ĐPhúc thay ai hiền lành, vì họ sẽ
được Đất Hứa làm gia nghiệp.
Lời nguyện
Lạy Chúa, Chúa
đã soi sáng cho thánh Phan-xi-cô chọn cuộc đời hèn mọn khó nghèo
để trở nên hình ảnh sống động của Đức Ki-tô. Xin cho chúng con
hằng noi gương thánh nhân để lại mà thiết tha gắn bó cùng Chúa,
và hăm hở bước theo Đức Ki-tô, lòng chan chứa an vui và đầy tràn
yêu mến. Chúng con cầu xin
ThanhPhaxicoAssisi.mp3
ThanhPhanxico-HuynhDoanHenMon.mp3
ThanhPhanxico-DamMeTinMung.mp3
ThanhPhanxico-NgheoChoNguoiNgheo.mp3
